Trong bối cảnh biến đổi khí hậu, suy thoái tài nguyên và nhu cầu thực phẩm an toàn, nông nghiệp xanh trở thành định hướng tất yếu. Tổng quan nghiên cứu giai đoạn 2010-2024 tại Nhật Bản, Hà Lan, Hoa Kỳ, Úc và Việt Nam cho thấy chính phủ giữ vai trò trung tâm thông qua khung pháp lý ổn định, tín dụng xanh, khuyến nông và tiêu chuẩn chất lượng, trong khi doanh nghiệp đóng góp vốn, công nghệ, chuỗi giá trị và hợp tác công - tư. Các cơ chế khuyến khích này tạo tác động tích cực trên ba trụ cột: kinh tế (tăng năng suất, giá trị gia tăng), xã hội (bảo đảm an toàn thực phẩm, việc làm bền vững) và môi trường (giảm phát thải, bảo tồn tài nguyên), song vẫn đối mặt với chi phí cao, thể chế thiếu đồng bộ, hạn chế công nghệ và rủi ro khí hậu. Kinh nghiệm quốc tế gợi mở sự cần thiết của chính sách dài hạn, cơ chế tài chính linh hoạt như tín dụng ưu đãi, quỹ bảo lãnh rủi ro, PPP theo kết quả, tiêu chuẩn gắn truy xuất nguồn gốc, chuyển đổi số và công cụ thị trường như chi trả dịch vụ hệ sinh thái hoặc tín chỉ carbon; qua đó nhấn mạnh bài học chung là thiết kế gói khuyến khích phù hợp bối cảnh địa phương, gắn với giám sát - đánh giá để bảo đảm hiệu quả và phát triển bền vững.